Trong giao dịch quốc tế, hai bên thường ở xa nhau và chưa hiểu nhau. Các phương thức thanh toán khác nhau ở chỗ chúng xử lý vấn đề tin cậy đó theo cách nào.
Bài toán gốc
Người bán muốn nhận tiền trước khi giao hàng. Người mua muốn nhận hàng trước khi trả tiền. Hai mong muốn này ngược nhau.
Mọi phương thức thanh toán đều là một cách dàn xếp cho mâu thuẫn đó — bằng cách chia rủi ro, hoặc bằng cách đưa ngân hàng vào làm trung gian.
Chuyển tiền
Đơn giản và rẻ nhất. Người mua chuyển tiền qua ngân hàng, không kèm điều kiện gì về chứng từ.
Trả trước — an toàn nhất cho người bán, rủi ro cho người mua.
Trả sau — ngược lại: người bán giao hàng rồi mới nhận tiền, chịu toàn bộ rủi ro không được trả.
Trả một phần trước — cách dung hòa phổ biến. Người mua đặt cọc một phần khi ký hợp đồng, trả nốt khi giao hàng hoặc khi nhận chứng từ.
Phương thức này phù hợp khi hai bên đã làm việc với nhau nhiều lần và tin nhau.
Nhờ thu qua ngân hàng
Người bán giao hàng, rồi gửi bộ chứng từ qua ngân hàng. Ngân hàng chỉ trao chứng từ cho người mua khi người mua thanh toán hoặc chấp nhận thanh toán.
Điểm mấu chốt: vì vận đơn đường biển gốc là chứng từ sở hữu hàng, không có nó thì người mua không lấy được hàng. Đó là cơ chế bảo vệ người bán ở đây.
Mức an toàn ở giữa, chi phí cũng ở giữa. Nhưng vẫn còn rủi ro: nếu người mua từ chối nhận hàng, người bán phải xử lý lô hàng đang nằm ở cảng nước ngoài — chi phí đưa về hoặc bán tháo đều lớn.
Thư tín dụng
An toàn nhất cho người bán, và cũng phức tạp cùng tốn kém nhất.
Cơ chế: ngân hàng của người mua cam kết trả tiền cho người bán, với điều kiện người bán xuất trình bộ chứng từ phù hợp với các điều kiện ghi trong thư tín dụng.
Điểm quan trọng nhất cần hiểu: ngân hàng làm việc với chứng từ, không làm việc với hàng hóa. Họ không kiểm hàng thật, họ kiểm giấy tờ.
Hệ quả theo cả hai chiều:
- Chứng từ phù hợp thì ngân hàng phải trả tiền, dù người mua có muốn hay không.
- Chứng từ có sai sót — dù nhỏ như tên viết khác đi một chữ — thì ngân hàng có quyền từ chối, dù hàng đã giao đúng và đủ.
Vì vậy với phương thức này, việc lập chứng từ chính xác tuyệt đối quan trọng ngang với việc giao hàng đúng.
Chọn phương thức nào
Không có lựa chọn tốt nhất, chỉ có lựa chọn phù hợp với mức tin cậy hiện có:
- Khách mới, đơn hàng lớn → thư tín dụng, hoặc yêu cầu trả trước một phần đáng kể.
- Khách mới, đơn hàng nhỏ → trả trước một phần, phần còn lại theo thỏa thuận. Chi phí thư tín dụng có thể không đáng so với giá trị lô hàng.
- Khách đã làm nhiều lần, tin cậy → chuyển tiền, thường là trả sau theo kỳ hạn.
Vài lưu ý
Đọc kỹ thư tín dụng ngay khi nhận được, trước khi sản xuất. Nếu có điều kiện nào mình không đáp ứng được — thời hạn giao hàng quá gấp, chứng từ mình không cấp được — phải yêu cầu sửa ngay lúc đó, chứ đừng đợi tới lúc xuất trình.
Chú ý tỷ giá. Với hợp đồng dài, biến động tỷ giá ảnh hưởng tới lợi nhuận thật. Có các công cụ phòng ngừa, nên hỏi ngân hàng.
Cân nhắc bảo hiểm tín dụng xuất khẩu với khách mới hoặc thị trường rủi ro cao — nó bảo vệ trường hợp người mua không thanh toán.
Hỏi đáp nhanh
Nguyên tắc cốt lõi của thư tín dụng là gì?
Ngân hàng làm việc với chứng từ, không làm việc với hàng hoá. Chứng từ phù hợp thì phải trả tiền dù người mua có muốn hay không; chứng từ sai sót nhỏ thì có quyền từ chối dù hàng đã giao đúng và đủ.
Phương thức nhờ thu bảo vệ người bán bằng cách nào?
Bằng việc ngân hàng chỉ trao bộ chứng từ khi người mua thanh toán hoặc chấp nhận thanh toán — mà không có vận đơn gốc thì người mua không lấy được hàng.
Chọn phương thức theo tiêu chí nào?
Theo mức tin cậy hiện có: khách mới đơn lớn thì thư tín dụng hoặc trả trước một phần đáng kể; khách mới đơn nhỏ thì trả trước một phần; khách đã làm nhiều lần thì chuyển tiền.
Nhận được thư tín dụng thì làm gì trước?
Đọc kỹ ngay, trước khi sản xuất. Nếu có điều kiện nào mình không đáp ứng được thì yêu cầu sửa ngay lúc đó, đừng đợi tới lúc xuất trình.